yiyeteng

Yiye Teng Teng từ Ain Boumessay, Morocco từ Ain Boumessay, Morocco

Người đọc Yiye Teng Teng từ Ain Boumessay, Morocco

Yiye Teng Teng từ Ain Boumessay, Morocco

yiyeteng

Bothersome giả vờ là một tấm gương của thập niên 90 - điều mà Russel Smith chắc chắn không thích - chỉ để kết thúc với nhân vật chính nhận được chính xác những gì anh ta luôn muốn: được trả tiền để truyền bá ý tưởng của mình về âm nhạc và nghệ thuật cổ điển. Ý định của tác giả có thể là đúng một cuốn tiểu thuyết hay nhưng kết quả thật đáng tiếc.

yiyeteng

Tôi thích đọc tiểu thuyết của một nhà văn / nhà triết học người Đức vào cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20. Tôi bắt gặp cuốn sách Steppenwolf được viết vào năm 1927 bởi Hermann Hesse, một nhà văn người Thụy Sĩ / Đức. Tôi đã nghe nói về tiếng Hê-bơ-rơ và tên của cuốn tiểu thuyết khiến tôi tò mò. Tôi đã rất thất vọng. Mặc dù là một sáng tạo mang tính khoa học, huyền bí (như tôi dự đoán), tôi thấy nó rất tối tăm, buồn tẻ và báo trước. Cốt truyện tập trung vào một người đàn ông năm mươi tên là Harry Haller sống trong một thời kỳ lịch sử của Đức giữa hai cuộc chiến (có lẽ trong những năm 1920). Harry đã viết một tài sản nhỏ và, sau một cuộc hôn nhân không thành công và các mối quan hệ tình cảm khác, giờ trở thành một người cô độc không thể thay đổi. Anh ta là một trí thức và coi thường giai cấp tư sản, mặc dù bản thân anh ta có vẻ là một thành viên của giai cấp đó. Anh ta tin rằng mình có một bản chất kép: một người có đầu óc và tâm linh cao và một người thấp hèn và động vật khác, một "con sói của thảo nguyên" (tên của Steppenwolf). Ngay khi anh ta đang có ý định tự tử, anh ta rơi vào cộng đồng nghệ thuật và, thông qua sự chấp nhận không phán xét của họ đối với anh ta và việc sử dụng ma túy, phát hiện ra một "cái tôi" khác. Anh ấy ôm ấp cuộc sống khoái lạc nghĩ rằng điều này sẽ giúp anh ấy tìm thấy bản chất thực sự của mình. Nhưng thay vào đó anh lại trở nên bối rối và lạc lõng hơn. Tác giả chơi với cả thực tế và tưởng tượng và cho thấy có thể có ít sự khác biệt giữa hai. Vấn đề rõ ràng của Harry là sự tự cao tự đại và tự phụ thảm hại; anh ta chỉ tìm cách thỏa mãn bản ngã và ham muốn ích kỷ của mình và không có bất kỳ quy tắc đạo đức nào. Điều này, tất nhiên, là nguồn đau khổ của anh ấy. Do những triết lý điên rồ của các nhà tư tưởng Đức thời kỳ đó, người ta nghi ngờ rằng Hắc đã tạo ra mối liên hệ giữa cái ác và sự khốn khổ. Khi Harry tìm cách trở thành một "luật đối với chính mình", anh ta đã từ bỏ những lợi ích của luật thiêng liêng, sự vâng phục là cách duy nhất để tìm thấy niềm vui, hạnh phúc và bình an. Cuốn sách không có phẩm chất chuộc lỗi và tôi không giới thiệu cuốn sách này cho bất cứ ai.

yiyeteng

Depressing beyond belief. I'm all about morbid themes and tragedies and such, but can someone please shed some light on a positive glimmer grasped for me?

yiyeteng

If you decide to pick up this book, the number one thing you must be sure to do is read the chapter headings! There are a couple reasons for this: 1) they give you your Spanish lesson for the chapter. Each chapter is numbered in English and Spanish and the heading includes a Spanish word, pronunciation, meaning and a sentence to show context. I think it has already been established that I'm a bit of a geek and I really enjoyed these little lessons. 2) pay attention to the date included in the heading. There are a couple of chapters that are flashbacks. This really wasn't confusing, as long as the heading was read. Because Sarah goes missing in Mexico at the outset of the book, the flashbacks are used to introduce the reader to her character. I found these chapters interesting and helpful in getting to know Sarah. It is very obvious that Stuart Gustafson is a travel writer. This is his first travel mystery and it reads almost as if someone has taken a travel book and a mystery novel and shuffled them together like a deck of cards. That isn't meant to be a criticism. The mystery kept my attention but the descriptions of San Jose del Cabo have me searching the net for cheap airline tickets. I have a burning desire to go and see these sites for myself. I found that I enjoyed the mix. Stan, the private investigator, was an interesting character. I was amused at his attempts at romance. In other mysteries I have read, the investigator is so focused on his case that any romance involved, also involves the case. I think 'Missing in Mexico' shows a more accurate picture of what an investigator's life is really like. Sometimes the clues are really hard to come by. Sometimes there are days when nothing can be done and Stan may as well go out on the town and play tourist - maybe with a 'friend'. Sometimes waiting is the name of the game. It makes for a much slower paced plot than I usually enjoy but the descriptions of the setting helped to take up the slack. I also liked that the romance in the book was sweet and not forced. Surprisingly, I didn't connect at all with Sarah's parents. I found it hard to sympathize with them. Certainly if Sarah had been my daughter, I would have reacted much differently. Not only didn't I connect well with them, I also didn't like them very much. I don't know whether I was just really in tune with this author or if the mystery really was quite transparent but I did have it figured out within the first few chapters. While this did give me the satisfaction of feeling really smart, it also made me a little impatient with Stan the detective. The ending of the story was perfect. Perhaps too perfect. I always prefer a less than perfect ending. Overall, 'Missing in Mexico' was a satisfying read and I look forward to Mr. Gustafson's next travel mystery.